Cách quan sát tĩnh vật
Nhìn tương quan, nhóm mảng sáng – tối, nguồn sáng chính.
Vẽ sai gần như luôn bắt đầu từ nhìn sai. Trước khi đặt nét chì, bạn phải học cách quan sát tương quan: nhìn cả cụm như một khối, gom mảng sáng – tối lớn trước chi tiết, và đo đạc bằng mắt thay vì đoán. Đây là kỹ năng nền của mọi bài tĩnh vật.
Vì sao quan sát quan trọng hơn tay nghề?
Người mới thường lao vào tả chi tiết từng vật: chăm chút cái cuống táo, kẽ men cái bình... rồi ngỡ ngàng khi cả bài bị bẹt, lệch tỉ lệ. Lý do: họ vẽ cái mình biết thay vì cái mình thấy. Bộ não nhớ "quả táo tròn, màu đỏ" nên vẽ ra biểu tượng quả táo, không phải khối ánh sáng cụ thể trước mắt.
Quan sát đúng là tắt phần "biết", bật phần "thấy": bạn nhìn vật như một tập hợp mảng sáng – tối và tương quan tỉ lệ, không gọi tên nó. Khi quan sát chuẩn, tay chỉ việc chép lại. Vẽ đẹp 80% nằm ở con mắt, 20% ở bàn tay.
Nhìn tương quan, không nhìn vật rời rạc
Tương quan là so sánh: vật này so với vật kia. Đừng hỏi "quả táo cao bao nhiêu cm", hãy hỏi "quả táo cao bằng mấy phần cái lọ?". Mắt người rất giỏi so sánh nhưng rất kém đo tuyệt đối. Hãy tận dụng điểm mạnh đó.
- Tương quan tỉ lệ — vật này cao/rộng gấp mấy lần vật kia.
- Tương quan vị trí — đáy vật này ngang đâu trên thân vật kia, vật nào nhô ra trước.
- Tương quan sắc độ — vật nào đậm hơn, sáng hơn khi đặt cạnh nhau.
Luôn vẽ cả cụm cùng lúc, đi từ tổng thể đến chi tiết. Phác mờ toàn bộ trước, rồi mới siết dần — chứ không hoàn thiện xong vật này mới sang vật khác.
Gom mảng sáng – tối lớn trước chi tiết
Trước mỗi bài, hãy quy cả cụm vật về vài mảng lớn: mảng sáng, mảng trung gian, mảng tối, bóng đổ. Bốn mảng đó là "bộ xương sắc độ" của bài. Nếu bốn mảng lớn đúng, bài đã "ra" 70% dù chưa có một chi tiết nào.
Sai lầm kinh điển là đi chi tiết khi mảng lớn còn sai: tả kỹ vết xước trên cái bình trong khi cả nửa bình tối lẽ ra phải đậm hơn nhiều. Chi tiết nằm bên trong mảng lớn — mảng lớn sai thì chi tiết vô nghĩa.
Xác định nguồn sáng chính
Mỗi bài chỉ nên có một nguồn sáng chính. Trước khi vẽ, tự trả lời ba câu: ánh sáng đến từ đâu (trái, phải, trên)? Mạnh hay yếu (nắng gắt cho ranh sáng – tối sắc; đèn mềm cho chuyển dịu)? Xa hay gần vật?
Khi biết hướng sáng, bạn lập tức biết: mặt nào của vật hứng sáng (sáng nhất), mặt nào quay đi (tối), bóng đổ ngả về phía nào (luôn ngược hướng nguồn sáng). Nguồn sáng là "la bàn" của cả bài — xác định sai thì mọi mảng sáng – tối sẽ vô lý.
Hãy nheo mắt lại đến khi hàng mi gần khép, nhìn cụm vật qua khe hẹp đó. Chi tiết và màu sắc biến mất, chỉ còn lại các mảng sáng – tối lớn. Đây là cách nhanh nhất để "tắt phần biết, bật phần thấy".
Nheo mắt giúp bạn: thấy được mảng tối nào thật sự liền nhau, thấy vật nào sáng/tối hơn vật nào, và phát hiện highlight sáng nhất. Cứ vài phút lại nheo mắt một lần để kiểm tra tổng thể trong suốt quá trình vẽ.
So sánh sắc độ vật này với vật kia
Sắc độ không có giá trị tuyệt đối, chỉ có tương đối. Một cái bình "trắng" đặt cạnh tờ giấy sẽ thành xám. Vì vậy đừng tô từng vật một cách độc lập; hãy luôn hỏi: "vật này đậm hơn hay nhạt hơn vật bên cạnh?".
Cách làm: tìm ngay từ đầu điểm sáng nhất (thường là highlight) và điểm tối nhất (thường là khe giữa hai vật hoặc đáy bóng đổ) của cả bài. Hai điểm đó là hai đầu mút của thang sắc độ. Mọi vật còn lại nằm giữa hai mốc này — bạn chỉ việc xếp chúng vào đúng nấc.
Dùng bút/que đo tương quan tỉ lệ
Đây là "thước đo" miễn phí của họa sĩ. Cầm cây bút chì thẳng tay về phía mẫu, một mắt nhắm, ngón cái trượt dọc thân bút để "ướm" kích thước.
-
1
Khóa cánh tay thẳng
Duỗi thẳng khuỷu tay, không co lại, để khoảng cách mắt – bút luôn cố định. Co tay là sai số ngay. -
2
Chọn một đơn vị chuẩn
Lấy kích thước nhỏ dễ đo làm 1 đơn vị — ví dụ chiều ngang quả táo. Đầu bút trùng mép trên, ngón cái trượt tới mép dưới. -
3
Đo các vật khác theo đơn vị đó
Giữ nguyên khoảng ngón cái, áp sang cái lọ: "lọ cao bằng 2,5 lần quả táo". Ghi tỉ lệ này lên giấy. -
4
Đo cả góc nghiêng
Xoay thân bút trùng với mép nghiêng của vật để đọc độ nghiêng, rồi chép góc ấy sang bài. Hữu ích với miệng lọ, vành đĩa.
Đo bằng bút không phải để có số liệu chính xác, mà để kiểm chứng cảm nhận của mắt. Đo trước khi vẽ, đo lại khi nghi ngờ.
Ảnh chụp tư thế cầm bút đo tương quan: cánh tay duỗi thẳng, một mắt nhắm, ngón cái ướm chiều cao vật mẫu.
Nên & nên tránh
✓ Nên
- •Nheo mắt thường xuyên để gom mảng lớn trước chi tiết.
- •So sánh tỉ lệ và sắc độ vật này với vật kia, không tô độc lập.
- •Xác định rõ một nguồn sáng chính trước khi đặt nét.
- •Dùng bút đo tương quan với cánh tay luôn duỗi thẳng.
- •Lùi xa hoặc soi gương để kiểm tra tổng thể.
✕ Nên tránh
- •Lao vào tả chi tiết một vật khi mảng lớn còn sai.
- •Vẽ cái mình biết (biểu tượng quả táo) thay vì cái mình thấy.
- •Đoán tỉ lệ bằng cảm tính mà không đo, không so.
- •Để hai, ba nguồn sáng đánh nhau khiến mảng tối loạn.
- •Co khuỷu tay khi đo bút khiến mọi tỉ lệ sai theo.
Bài tập áp dụng
1 Vẽ nhanh mảng lớn 30 giây
2 Đo tương quan trước khi vẽ
3 Bài 'điểm sáng nhất – tối nhất'
Giải đáp thắc mắc
Muốn được giảng viên sửa bài trực tiếp?
Khóa luyện thi khối V-H của VENA EDU đi kèm lộ trình và feedback 1-1.